Tôi cũng không hiểu tại sao đến giờ này
mà nhiều cô gái, thậm chí có cả những cô rất giàu có, vẫn xem đàn ông
giàu, đại gia là một đích đến của hôn nhân. Nhiều người xem chồng giàu
như một bến đỗ an toàn cho cuộc đời.
Thú thực là một người trong cuộc, là vợ
của một đại gia tôi thấy quan điểm này là hết sức sai lầm. Tôi xin dẫn
ra câu chuyện của chính bản thân mình dưới đây như một minh chứng.
Xin giới thiệu đôi chút, tôi năm nay 34
tuổi, đã kết hôn được 5 năm và đã có con gái. Nhìn tôi sống trong một
biệt thự mặt phố rộng trăm mét vuông, ngày ngày đánh xe đưa con đi học,
ai cũng bảo tôi sướng, nhưng đâu có biết rằng không biết bao lần, tôi
khóc thâu đêm, nuốt nước mắt vào trong sống cho hết kiếp… vợ đại gia.
Năm 22 tuổi, sau khi tốt nghiệp đại học,
khi đang lang thang khắp nơi để rải hồ sơ xin việc thì tôi gặp anh
trong vai trò một giám đốc nhân sự của công ty liên doanh mà tôi hằng mơ
ước. Không biết có phải vì anh có chút cảm tình với tôi hay không nhưng
sau vài vòng phỏng vấn, anh nhanh chóng nhận tôi vào thử việc.
Chúng tôi quen nhau từ đó và sau khoảng 2
năm làm việc chung thì tôi chính thức trở thành bạn gái anh. Và sau
khoảng thời gian yêu nhau khá dài, tôi về làm vợ anh sau một đám cưới xa
hoa, hoành tráng khiến bạn bè ngưỡng mộ.
Sau khi cưới xong, tôi có bầu ngay. Vì
lẽ đó nên chồng tôi đề nghị tôi nghỉ việc ở nhà dưỡng thai. Tôi nghĩ
điều này cũng hợp lý nên đã nghe lời chồng.
Hơn nữa, lấy một người chồng ăn nên làm
ra, nên tôi cũng yên âm tâm an phận thủ thường rút khỏi công việc để ở
nhà. Những ngày đầu, anh cũng đưa tôi tiền để tôi mua sắm, chi tiêu các
khoản trong nhà. Nhưng điều này chỉ kéo dài đúng một tháng, anh lấy lý
do phải dồn vốn làm ăn nên phải huy động đến đồng tiền cuối cùng. Anh
bảo tôi lấy tạm tiền riêng ra để chi tiêu cho gia đình.
Tôi thấy điều này cũng là bình thường
nên vui vẻ lấy tiền riêng mà tôi tích cóp trong những năm trước cưới ra
tiêu. Thế nhưng 1 tháng rồi 4 tháng trôi qua, chồng tôi vẫn lặng im và
nghiễm nhiên mặc định việc chi tiêu trong gia đình là tôi phải trả. Mà
nhà tôi rộng lớn, tiền điện nước nhiều, ăn uống lại toàn đồ đắt tiền.
Riêng tiền chi trả cho con chó cưng của anh cũng đã đến cả tiền triệu
mỗi tháng rồi.
Vậy nên đến ngày gần sinh, tôi có nói
anh đưa tiền để tôi chuẩn bị sắm đồ sinh con nhưng vừa thấy tôi xin tiền
anh lại kêu ầm lên rằng có mấy việc nhỏ mọn như vậy mà cũng hỏi anh.
Anh bảo thẳng rằng lấy tiền hồi môn ra mà tiêu khiến tôi choáng váng, bẽ
bàng. Người ta mang bầu thì được chồng chăm sóc, mua thứ này tặng thứ
khác còn tôi thì toàn bỏ tiền mình ra tiêu.
Rồi đến suốt thời gian sinh con và sau
này nuôi con nhỏ, anh cũng gần như không bỏ ra đồng tiền nào cho sinh
hoạt trong gia đình và chăm con. Mặc dù khi sinh con tôi cũng được bên
nội, bên ngoại cho khá nhiều tiền nhưng với tiền bỉm, tiền sữa và trăm
khoản chi tiêu cho cả một gia đình, số tiền đó nhanh chóng vơi.
tam su tham kin cho biết
Đến khi con trai được hơn 1 tuổi thì tôi
gần như không còn chút tiền riêng nào nữa. Lúc này tôi mạnh dạn nói anh
đưa tiền, nếu không tôi không còn đủ tiền chợ, tiền sinh hoạt, chồng
tôi có đưa nhưng không đưa thành khoản lớn mà chỉ mỗi ngày đưa 100 ngàn
đồng. Trời ơi, nhà đang nuôi con nhỏ, bữa tối thì hôm nào anh cũng đòi
mầm cơm phải có đủ 4 món, vậy mà bằng ấy tiền tôi biết chi tiêu ra sao.
Khi tôi kêu trời rằng số tiền đó quá ít
thì anh lại yêu cầu tôi đi chợ mua thức ăn hàng ngày còn những khoản cố
định thì cứ gom lại anh sẽ trả. Anh cũng đặt ra yêu cầu tôi và con chỉ
được mua quần áo trong khoảng bao nhiêu tiền, mua sữa loại gì và bữa cơm
chỉ gói gọn trong bao nhiêu tiền. Có lần chỉ vì tôi mua cho con bộ chơi
ngoại tiền triệu mà anh nói tôi suốt mấy ngày. Anh bảo tôi rằng đúng là
loại người không kiếm ra tiền nên không biết coi trọng tiền.
Nhìn con nhà người dù bố mẹ thu nhập
bình thường thôi nhưng con được ăn sung, mặc sướng còn con tôi lúc nào
cũng phải kham khổ, tằn tiện tôi lại thấy xót.
Biết chồng keo kiệt, tính toán nhưng tôi
cứ đành nín nhịn, im lặng vì không muốn không khí gia đình căng thẳng.
Từ ngày lấy chồng tôi gần như không biết đến mỹ phẩm đắt tiền, quần áo
thì gần như tôi cũng chỉ mặc lại đồ từ khi chưa lấy chồng.
Nhiều khi đi hội lớp, tụ tập bạn bè, tôi
khốn khổ vì chả tìm được bộ quần áo nào ra hồn. Nói nhiều người không
tin chứ mỗi khi có việc gì cần tiêu tiền đột xuất, tôi toàn phải sang
nhà mẹ đẻ vay. Thật không ai tin có người nào làm vợ đại gia mà lại như
tôi.
Xem thêm toc tien
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét